Showing posts with label Thơ. Show all posts
Showing posts with label Thơ. Show all posts

Sunday, January 29, 2023

Tình hư ảo

Tác giả: Giáo Sư Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh

Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo.
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.
Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.
Anh chờ đợi một lời em giải thích,
Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương.
Hệ số đo cường độ của tình thương,
Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán.

Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
Tính không ra phương chính của cấp thang.
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm.

Giáo Sư Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh

Tuesday, January 17, 2023

Bài thơ: Xem tiểu thuyết “Tờ chúc thư” cảm đề (Tản Đà - 傘沱)

Thật có hay là mắc tiếng oan
Kém năm trăm nữa đủ ba ngàn!
Hơi đồng đã sạch mồm ông lớn
Mặt sắt còn bia miệng thề gian
Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn
Cho nên quân nó dễ làm quan
Đào mà đào được nên đào mãi
Mềm cứng bây giờ đất Vĩnh An?

(An Nam tạp chí, số 8, 1927)

Tuần phủ Vĩnh Yên là Đào Trọng Vận nhân một vụ kiện tranh chấp gia tài đã ăn của đút gần 3000 đồng. Tản Đà gợi ý cho Ngô Tiếp là nhân viên của toà soạn An Nam tạp chí viết lại truyện này lấy tên là Tờ chúc thư.

Nguồn: Tản Đà toàn tập - tập I, NXB Văn học, 2002

Tuesday, November 1, 2022

Than Nghèo

Tác giả: Nguyễn Công Trứ

Chửa chán ru mà quấy mãi đây,
Nợ nần dan díu mấy năm nay.
Mang danh tài sắc cho nên nợ,
Quen thói phong lưu hóa phải vay.
Quân tử lúc cùng thêm thẹn mặt,
Anh hùng khi gắp cũng khoanh tay.
Còn trời, còn đất, còn non nước
Có lẽ ta đâu mãi thế này ?

Có lẽ ta đâu mãi thế này,
Non sông lẩn thẩn mấy thu chầy.
Đã từng tắm gội ơn mưa móc,
Cũng phải xênh xang hội gió mây.
Hãy quyết phen này xem thử đã
Song còn tuổi trẻ chịu chi ngay ?
Xưa nay xuất xử thường hai lối,
Mãi thế rồi ta sẽ tính đây.

Mãi thế rồi ta sẽ tính đây,
Điền viên thú nọ vẩn xưa nay.
Giang hồ bạn lứa câu tan hợp
Tùng cúc anh em cuộc tỉnh say.
Tòa đá Khương Công (1) đôi khóm trúc,
áo xuân Nghiêm Tử (2) một vai cày
Thái bình vũ trụ càng thong thả,
Chẳng lợi danh gì lại hóa hay.

Chẳng lợi danh gì lại hóa hay,
Chẳng gì phiền lụy chẳng ai rầy.
Ngoài vòng cương tỏa chân cao thấp,
Trong thú yên hà mặc tỉnh say.
Liếc mắt coi chơi người lớn bé
Vểnh râu bàn những chuyện xưa nay.
Của trời trăng gió kho vô tận,
Cầm hạc (3) tiêu dao đất nước này.


(1) Khương Công: tức Khương Thượng (còn được gọi là Khương Tử Nha, Lã Thượng, Lã Vọng) thường ngồi câu ở bến sông Vị trước khi ra giúp vua Chu Văn Vương.

(2) Nghiêm Tử: tức Nghiêm Tử Lăng, người đời Đông Hán, trước khi đắc dụng thường đi cày ruộng ở núi Phú Xuân.

(3) Cầm hạc: điển tích Triệu Thanh Hiến đời Tống đi làm quan ở đất Thục chỉ đem theo một cây đàn và một con chim hạc.

Sunday, October 23, 2022

MÌNH GIÀ RỒI... (Thúy Nguyễn)

Tác giả: Thúy Nguyễn

Mình già rồi đừng giận nữa nha em
Để bữa cơm thêm đậm đà, tình cảm 
Em cứ vậy nhà sẽ buồn ảm đạm 
Phí làm gì cho giây phút giận nhau...

Cuộc đời này chớp mắt đã đi mau
Chẳng biết ngày nào rời nhau em ạ
Bao ngày qua đã có nhiều vất vả 
Áp lực nặng nề con cái, gạo cơm...

Em hãy cười như thế sẽ đẹp hơn
Nếu giận hờn sẽ không còn đẹp nữa
Khi nguội lạnh chúng ta cần nhóm lửa
Để ngọt ngào, hạnh phúc được đi lên...

Mình già rồi vẫn thích nói ngọt mềm
Đôi tay ấm nắm tay người bên cạnh
Nên em nhé, ngay cả khi em giận
Vẫn nắm chặt tay đừng có buông rời...

Thúy Nguyễn

Sunday, November 14, 2021

Vịnh Tiến Sĩ Giấy

Tác giả: Nguyễn Khuyến
I
Rõ chú hoa man (1) khéo vẽ trò,
Bỡn ông mà lại dứ thằng cu.
Mày râu mặt đó chừng bao tuổi,
Giấy má nhà bay đáng mấy xu?
Bán tiếng mua danh thây lũ trẻ,
Bảng vàng bia đá vẫn nghìn thu.
Hỏi ai muốn ước cho con cháu,
Nghĩ lại đời xưa mấy kiếp tu.
II
Cũng cờ, cũng biển, cũng cân đai.
Cũng gọi ông nghè có kém ai.
Mảnh giấy làm nên thân giáp bảng, (2)
Nét son điểm rõ mặt văn khôi. (3)
Tấm thân xiêm áo sao mà nhẹ?
Cái giá khoa danh thế mới hời! (4)
Ghế tréo, lọng xanh ngồi bảnh choẹ,
Nghĩ rằng đồ thật hóa đồ chơi!

1. Hoa man: người thợ làm nghề hàng mã.
2. Giáp bảng: bảng đề tên từ học vị tiến sĩ trở lên.
3. Văn khôi: đầu làng văn. ở đây chỉ người có đỗ đạt cao.
4. Hời: giá rẻ.

Sunday, July 11, 2021

Ta Làm Gì Cho Hết Nửa Đời Sau

Tác giả: Cao Tần

Dăm thằng khùng họp nhau bàn chuyện lớn
Gánh sơn hà toan chất thử lên vai
Chuyện binh lửa anh em chừng cũng ớn
Dọn tinh thần: cưa nhẹ đỡ ba chai

Rừng đất khách bạt ngàn màu áo trận
Xong hiệp đầu mây núi đã bâng khuâng
Hào khí bốc đủ mười thành chất ngất
Chuyện vá trời coi đã nhẹ như không

Một tráng sĩ vung ly cười ngạo mạn
“Nửa đời xưa ta trấn thủ lưu đồn
Nay đất khách kéo lê đời rất nản
Ta tính sẽ về, vượt suối trèo non…

Sẽ có lúc rừng sâu bừng chuyển động
Những hùm thiêng cựa móng thét rung trời
Và sông núi sẽ vươn mình trỗi dậy
Và cờ bay trên đất nước xinh tươi.”

Một tráng sĩ vô êm chừng sáu cối:
“Thần tự do giờ đứng ở nơi nào?
Ta muốn đến leo lên làm đuốc mới
Tự đốt mình cho lửa sáng xem sao…

Thần tự do giơ hoài cây đuốc lạnh
Ta tiếc gì năm chục ký xương da
Sẽ làm đuốc soi tìm trong đáy biển
Những oan hồn ai bỏ giữa bao la…”

Bình minh tới một chàng bừng tỉnh giấc
Thấy chiến trường la liệt xác anh em
Năm tráng sĩ bị mười chai quất gục
Đời tha hương coi bộ vẫn êm đềm

Sàn gác trọ những tâm hồn bão nổi
Những hào hùng uất hận gối lên nhau
Kẻ thức tỉnh ngu ngơ nhìn nắng mới:
“Ta làm gì cho hết nửa đời sau?”…

Cao Tần
(Tháng 3 năm 1977)

Tuesday, June 22, 2021

ĐỪNG BAO GIỜ - Tâm Gia

Tác giả: Tâm Gia

Đừng bao giờ nói lên lời tạm biệt,
Nếu ta thấy vẫn muốn còn cố gắng,
Dù nhỏ nhoi giữa nhịp đời khoảng lặng,
Vẫn thắp lên khởi dấu bước chân đi.

Đừng bao giờ bỏ cuộc lại cho vì,
Nếu ta thấy vẫn muốn còn tiếp tục,
Nơi khoảng mờ vẫn có thể hạnh phúc,
Sẽ rõ dần với năm tháng ngày sau.

Đừng bao giờ nói cuộc đời không đau,
Không còn thấy muốn yêu một ai nữa,
Vì biết đâu một ánh nhìn chan chứa,
Bỗng chốc lại tìm níu giữ chân ta.

Đừng bao giờ cố giành lấy người xa,
Hay những thứ không thuộc về ta với,
Nợ cuộc đời hay trả lại cho đời,
Như mây trời hãy để gió cuốn đi.

Đừng bao giờ tìm từ chối những gì,
Khi bản thân xứng đáng niềm được hưởng,
Hãy trân trọng, đón nhận với tình thương,
Cùng bao dung cho khung trời rộng mãi.

Đừng bao giờ lãng phí cuộc đời dài,
Để ghét ghen hay thù hằn kẻ khác,
Vì cuộc đời cần lắm người chững chạc,
Với yêu thương còn chưa đủ đầy vơi.

Đừng bao giờ mãi đứng đó nhìn trời,
Quên rằng ta chỉ một lần để sống.
Đừng bao giờ giữa tình người vang động,
Ta vội qua như lãng khách vô tình.

Inline image


Sunday, August 25, 2019

Bánh Trôi Nước

Tác giả: Hồ Xuân Hương

Thân em vừa trắng lại vừa tròn,
Bảy nổi ba chìm với nước non.(1)
Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn
Mà em vẫn giữ tấm lòng son(2)

(1) Bánh trôi khi luộc trải qua chìm nổi mấy lần trong nước mới chín.
(2) Tấm lòng son: Bánh trôi khi luộc chín thì nhân đường bánh trôi ở giữa đỏ thắm như son: ví với người con gái dù có long đong ba chìm bảy nổi, vẫn giữ tấm lòng thành thực trong tình yêu

Sunday, October 15, 2017

Cáo Quan

Tác giả: Nguyễn Khuyến 

Quan chẳng quan thì dân, chiếu trung đình ngất ngưởng ngồi trên, 

nào lềnh, nào cả, nào bàn ba, 
tiền làm sao, gạo làm sao, đóng góp làm sao, 
một năm mười hai tháng thảnh thơi,
cái thủ lợn nhìn thầy đà nhẵn mặt.

Già chẳng già với trẻ, đàn tiểu tử nhấp nhô đứng trước,

này thơ, này phú, này đoạn một, 
bằng là thế, trắc là thế, lề lối là thế, 
ba vạn sáu nghìn ngày thấm thoắt,
con mắt già cái kính đã mòn tai.

Sunday, August 28, 2016

Tự Trào

Cũng chẳng giàu, mà cũng chẳng sang,
Chẳng gầy, chẳng béo chỉ làng nhàng.
Cờ đương dở cuộc, không còn nước,
Bạc chửa thâu canh đã chạy làng.
Mở miệng nói ra gàn bát sách,
Mềm môi chén mãi tít cung thang.
Nghĩ mình lại gớm cho mình nhỉ,
Thế cũng bia xanh, cũng bảng vàng.

Nguyễn Khuyến