Monday, September 26, 2022

Lời nói thật của một bác sĩ

Khi vào nghề Y đến nay đã hơn 30 năm, hễ cứ đến ngày Thầy Thuốc là nhận nhau những lời chúc tụng.

Khi vào nghề Y đến nay đã hơn 30 năm, hễ cứ đến ngày Thầy Thuốc là nhận nhau những lời chúc tụng. Tôi không biết là mình có nên chúc tụng đồng nghiệp và nhận lời chúc tụng của người khác không, khi mà, ngành Y bây giờ không làm tròn trách nhiệm với người bệnh.thì cũng vài dòng cảm ơn những gì các bạn đã chúc nhau, và xin đưa ra những nguyên tắc chung để bà con cẩn thận với sức khỏe của chính mình.

Nguyến tắc thứ nhất: Đừng tin những gì quảng cáo trên báo đài, truyền thông, và thế giới mạng về thuốc. Vì không độc thì không gọi là thuốc, người ta chỉ uống thuốc để tự tử, chứ không ai uống nước để tự tử bao giờ. Chính vì thế, mà ở các quốc gia tiên tiến, cấm quảng cáo thuốc trên phương tiện truyền thông dân dụng, chỉ được quảng cáo thuốc ở tạp chí và hội thảo chuyên ngành Y.

Nguyên tắc thứ hai: Khi đi khám bệnh bất kỳ ở đâu, người bệnh cần có 1 câu hỏi phải hỏi: "Bệnh của tôi do nguyên nhân gì?" Vì chỉ có thầy thuốc giỏi mới điều trị nguyên nhân bệnh, còn lại những thầy thuốc kém hiểu biết chỉ biết điều trị hậu quả - hay còn gọi là chữa triệu chứng - của bệnh.

Nguyên tắc thứ ba: Đừng bao giờ tin những gì mình tìm kiếm trên mạng internet rồi tự suy diễn, tự làm bác sĩ cho mình và gia đình mình. Vì như thế chỉ làm hại chính mình và gia đình mình. Hãy cứ nghĩ, nếu bản thân bạn đủ khả năng được các trường Y nhận vào học thì các bạn đã trở thành bác sĩ, chưa kể các bác sĩ đã được đào tạo chính quy một thời gian dài về bộ máy tinh vi nhất của quả đất - con người - bình thường và bất thường từ tế bào đến bao nhiêu rối loạn khác về cả thể chất lẫn tinh thần, nhưng chưa chắc họ đã giỏi, thì các bạn chỉ vài cú enter với google, không có kiến thức căn bản về y khoa, thì các bạn như người điếc không sợ súng và tự hại mình thôi.

Nguyên tác thứ tư: Đừng bao giờ tin những quảng cáo về các loại thức ăn, thức uống bổ, giúp chữa bệnh này hay bệnh khác - Ví dụ, sữa chống loãng xương, thực phẩm chứ năng, thức uống collagen, v.v... - chỉ là những trò kinh doanh kiểu đa cấp để kiếm lãi. Loãng xương là một trong những tiến trình của một quá trình lão hóa của bất kỳ động vật nào được diễn ra ở mức độ phân tử sinh học, tiến trình này cho tới nay, y học vẫn còn mò mẫm và bất lực.

Nguyên tác thứ năm: Ăn uống và làm việc là thuốc. Ăn uống và làm việc đúng thì không hoặc ít bệnh tật. Ăn uống và làm việc sai là tự đưa mình vào nơi khổ đau của bệnh tật, vì sức khỏe qúy hơn vàng.

Chúc cộng đồng người Việt sức khõe dồi dào , khõe mạnh , hạnh phúc và phồn vinh !

Tác giả bài viết: Không rõ (2017 ghi tên tác giả là Dr Hồ Hãi /Dr Trinh kim, các năm sau ghi tên người khác)

Thursday, September 22, 2022

Quán Ven Đường: Vịt Khát Nước

Đăng lại từ Quán Ven Đường của thầy Huýnh Chiếu Đẳng (HCD)

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -


(Theo qui ước xưa nay chữ tím là của hcd tôi viết vào, còn chữ xanh két hay chữ đen nghiêng là trích email của người khác. Không thấy màu chữ hay hình xin các bạn đọc attachment, không có attachment thì delete luôn, đừng đọc)  


"Brian Pham brianxxxxxx@gmail [VT-NTH-Nhatrang]" 
On Saturday, February 27, 2016 7:58 AM, wrote:
Subject: Uống nước theo Nhật khi bụng đói chửa 1000 chứng bịnh
(Tài liệu đã được luân lưu nhiều lần, xin gởi lại cho những ai chưa có cơ hội đọc)
Uống nước lọc với bụng đói

Phương pháp thông dụng tại Nhật Bản ngày nay là uống nước lọc ngay khi vừa thức dậy vào mỗi buổi sáng. Hơn nữa, những thử nghiệm khoa học đã chứng minh giá trị công dụng của phương pháp nàỵ
Mời xem chi tiết:

Cho các vị lớn tuổi, các bịnh nan y, cũng như các chứng bịnh thông thường, cách chữa bịnh uống nước lọc đã được tìm ra bởi ủy hội y học Nhật Bản với tỷ lệ hoàn toàn một trăm phần trăm đã chữa khỏi các chứng bịnh dưới đây:

Tác giả kể ra là trị được vài chục thứ bịnh, tôi xóa

Phương pháp uống nước lọc như sau:
1. Khi vừa thức dậy vào buổi sáng trước khi đánh răng, uống bốn ly nước lọc mỗi ly 160ml (tổng cộng 640ml, nhiều vị kinh nghiệm khuyên nên uống nước ấm)
2. Đánh răng xong, không ăn hoặc uống trong vòng 45 phút.
3. Sau 45 phút, bạn có thể ăn uống bình thường.
4. Sau khi ăn sáng, ăn trưa và ăn tối, có thể ăn tráng miệng và các món khác trong vòng 15 phút. Sau đó, trong vòng 2 tiếng không nên ăn uống gì thêm 
5. Các vị lớn tuổi hoặc đang mang bịnh không thể uống nổi bốn ly lúc ban đầu, có thể uyển chuyển uống tăng từ từ đến khi được 4 ly.
6. Theo kinh nghiệm của người Nhật, Phương pháp chữa trị trên sẽ chữa lành các bịnh tật và quý vị có thể vui sống khỏe mạnh.

Thống kê dưới đây cho biết số ngày cần có để có thể chữa trị các chứng bịnh như sau
:
Tác giả nói là Đái đường ung thư lao phổi chi cũng trị dứt hết, tôi xóa, dài quá

Phương pháp uống nước lọc chữa bịnh này không bị các phản ứng phụ, tuy nhiên trong buổi khởi sự, bạn có thể sẽ phải đi tiểu nhiều lần hơn bình thường.
Chào mừng những ai đã có được bản tin nầy, và chúc sức khỏe đến tất cả ....

HCD: Vui thiệt, một chị dược sĩ đến nhà tôi chơi, mươi năm trước, nói vợ chồng chị mỗi sáng uống 1 lít nước lã để rửa máu: Kết quả cả hai đều bịnh liên tu, có lẽ ăn uống và thực hành kiểu bậy bạ mà ra chăng, hay vì sức khỏe kém mà tin chuyện bày biểu vô căn. Hai ông bà nầy dạy tôi tấm âm dương, tức tắm nước nóng vài phút, tắm vòi nước lạnh vài phút, trơ đi trờ lại như vậy. Coi chừng có tuổi tắm kiểu nầy thì dễ bị tai biến mạch máu ngay trong nhà tắm đó nghe.

Vậy thì Snopes nói sao, mời các bạn xem hình.



Sunday, September 18, 2022

Cam Bưởi Rồi Cũng Sẽ Thành Mướp, Chỉ Có Tình Vợ Chồng Là Bền Vững Với Thời Gian

Hồi mới cưới, sáng sáng hai vợ chồng đều nằm ôm nhau âu yếm trò chuyện . Vợ vẫn thường hỏi "trưa anh thích ăn gì?" 

Anh luồn tay vào áo vợ thủ thỉ "anh chỉ thích ăn bánh bao thôi"

Hồi vợ có bầu đứa lớn , tối nào trước khi đi ngủ anh cũng nằm xoa bụng vợ độc thoại mấy lời yêu thương. 

Vợ vẫn thường làm mặt nũng nịu "đêm anh thích ăn gì?" 

Anh luồn tay vào áo vợ trêu chọc "anh ăn chay thôi , cây nhà lá vườn bưởi vợ hí hí" 

Rồi con bé được 20 tháng, công việc lại bận rộn nên vợ thuyết phục bà nội cho cai sữa. Nhưng sáng sáng cái cảnh chồng thơ con mọn vẫn diễn ra như thường. Vợ đầu bù tóc rối vừa vội vàng thay đồ vừa nhắc đi nhắc lại những việc từ trong nhà ra ngõ . 
"trưa anh thích ăn gì để em còn đi chợ" 
Anh nhìn vợ cười cười "mướp xào" 
"mùa này làm gì có mướp, em có bầu đâu mà anh ăn dở vậy" 
"Thì ngoài chợ không có mướp, anh ăn mướp nhà cũng được" 

Vợ nghe đến đó biết bị trêu đểu , liếc nhanh xuống ngực rồi hậm hực lườm một cái rõ dài .
"đây chỉ có mướp thôi chê mướp thì ra đường ăn phở đi nhé" 

Và thế ngày hôm đó vợ giận dỗi đình công cho hai bố con sáng mì tôm chiều phở nhưng đêm vẫn lại món "mướp xào" .

Rồi anh thấy vợ chăm chỉ bỏ heo, hỏi bỏ làm gì thì kêu chuyện đại sự không thể tiết lộ. Nhưng anh tình cờ thấy vợ bàn chuyện làm ngực với mấy chị đồng nghiệp. Các mẹ bỉm sữa, mẹ 1 con mẹ 2 con, mẹ nào cũng hô hào khẩu hiệu "phải đẹp thì mới giữ được chồng, ngực phải nở mông phải cong... bla bla đến khổ" 

Mỗi ngày vợ bỏ heo 50k hôm nào nhiều thì được 100k, có hôm bỏ 10k mắt vẫn long lanh hy vọng. 

Nhưng rồi vợ đẻ đứa thứ hai chi phí sinh hoạt nhân thêm, công việc của anh lại cần thêm chút tiền chạy vạy. Tối đó vợ đập heo, anh bảo để anh vay thêm bạn bè cũng được, heo em để lo chuyện đại sự của em, đừng đập. 

Vợ lắc đầu " em vẫn còn xoay sở được thì không để anh phải cầu cạnh bạn bè , nợ tiền nợ tình mình không trả được lại khó ăn nói với người ta " 

Đêm đó anh ôm vợ thủ thỉ "thế còn chuyện đại sự của em thì sao?"  Vợ cười " thôi để thằng út 2-3 tuổi em bỏ heo sau, giờ quan trọng là chồng thương em thôi , chuyện đó làm hay không làm cũng được" 

Ở với nhau thoáng cái đã hai mặt con nhưng chẳng nhớ bao lâu rồi anh mới lặng lẽ quay lại nhìn vợ , nhìn thật kĩ cơ thể của người đàn bà nơi mà người ta sẽ thấy sự hy sinh được cụ thể hoá trên từng đường nét. 

Lần đầu tiên anh cảm thấy được sự mất mát , anh hiểu tại sao vợ không bật đèn khi chúng ta thân mật và không đứng trước gương quá lâu như lúc xuân thì. Anh hiểu tại sao vợ đầu đội trời chân đạp đất không kêu ca nhưng lại chỉ vì vài câu đùi voi ngực mướp là tủi lòng khóc lóc . 

Vợ ơi , bưởi có giá của bưởi , mướp cũng có giá của mướp , chắc gì những người đàn ông tay cầm bưởi ngon mà giấc ngủ đã tròn. Có đáng không, khi vì vài phút đã mắt thích tay mà phản bội tình nghĩa phu thê, làm tổn thương người hy sinh cho mình cả một đời vô điều kiện. 
Và thế đại sự của đàn bà , đại sự của những người vợ quay đi quẩn lại vẫn chỉ là chuyện chăm con giữ chồng , chuyện vun vén cho tổ ấm của mình được yên lành đi qua những ngày bão. 

Và thế đại sự của đàn ông , đại sự của những người chồng chính là đối đãi với người vợ làm sao để cô ấy luôn cảm thấy hạnh phúc , cảm thấy hãnh diện bởi được trân trọng, trân trọng tình yêu, trân trọng sự hy sinh và trân trọng cả những cơ thể không còn được hoàn hảo theo năm tháng!!! 

Nguồn: Facebook Tuệ Nhi

Friday, September 16, 2022

Thuốc dành cho ai ?

Bác sĩ: Chồng bà cần phải nghỉ ngơi hoàn toàn. Đây là thuốc ngủ.
       Bà: Khi nào thì anh ấy dùng thuốc  ạ ?
       Bs: Thuốc dành cho bà, không phải cho ổng.

Bức Thư Đầu Tiên Của Người Vợ

(Sưu tầm)

Tại thời điểm sai lầm, địa điểm sai lầm, chỉ cần gặp được đúng người, tất thảy mọi thứ đều sẽ đúng!

Giàu có thực sự không phải số tiền trong thẻ ngân hàng, mà là nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt bạn.

Tiền nhiều hay ít không quan trọng, quan trọng là tìm được một người toàn tâm toàn ý yêu thương bạn.

Trên thế giới này, hạnh phúc nhất là 3 từ: ta yêu nhau

Hiểu được bản thân mình muốn gì, thế giới mới có thể hiểu được bạn.

* * *

Bức Thư Đầu Tiên Của Người Vợ

Vào một buổi tối, nhìn vào cơ thể thon thả, mảnh mai của người con gái đang nằm bên cạnh anh. Giây phút đó, anh thề rằng, anh nhất định sẽ mang lại hạnh phúc cho cô.

Anh ta từ một kỹ sư xây dựng mới chân ướt chân ráo bước ra khỏi cánh cổng trường đại học,và sau đó xây dựng đội ngũ kỹ thuật của riêng mình. Bây giờ, đã trở thành ông chủ một công ty xây dựng có tiếng tăm trong thành phố. Bên cạnh anh có quá nhiều cám dỗ. Trong khi đó, vợ anh ngày càng xấu đi, thân hình trở nên xồ xề, da dẻ cũng không hồng hào, mịn màng như trước. So với vô vàn kiều nữ bên cạnh anh, vợ anh thật quê mùa, ảm đạm. Sự hiện diện của vợ nhắc nhở quá khứ tầm thường, thấp kém của anh. Anh nghĩ cuộc hôn nhân này nên chấm dứt ở đây.

Anh gửi vào tài khoản của vợ 500 triệu, mua cho cô một ngôi nhà ở trung tâm thành phố nhộn nhịp. Anh không phải người đàn ông vô lương tâm. Vì vậy, nếu như không sắp xếp cuộc sống ổn thỏa cho vợ anh sau này, anh sẽ cảm thấy vô cùng tội lỗi..

Cuối cùng, anh chủ động đề nghị ly hôn. Vợ anh ngồi đối diện, trầm tư nghe anh giải thích lý do ly hôn. Đôi mắt ấy rất đỗi dịu dàng. Nhưng 20 năm làm vợ chồng, anh quá hiểu rõ về cô, đằng sau đôi mắt hiền dịu ấy, anh biết rằng trái tim cô đang rỉ máu. Anh chợt nhận ra mình thật tàn nhẫn.

Ngày vợ anh đồng ý rời khỏi nhà. Công ty phải giải quyết một vài vấn đề, anh bảo cô đợi ở nhà,trưa về anh sẽ giúp cô chuyển nhà,chuyển đến căn hộ chung cư anh mua cho. Đồng nghĩa với việc cuộc hôn nhân kéo dài 20 năm sẽ kết thúc tại đây.

Buổi sáng ngồi trong phòng làm việc, anh bồn chồn, thấp thỏm. Đến trưa, anh vội vã về nhà. Căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ, vợ anh đã đi mất rồi. Trên bàn đặt chiếc chìa khóa nhà anh mua cho cô, sổ tiết kiệm 500 triệu đồng và một bức thư cô viết cho anh. Đây là bức thư đầu tiên mà cô viết cho anh:

"Em đi đây, em về nhà mẹ. Chăn em giặt phơi khô rồi đấy, cất ở ngăn cuối cùng bên trái tủ quần áo. Trời lạnh anh nhớ lấy ra đắp. Giày da tất cả em đều đánh xi rồi nhé, nếu anh không tự mình đánh được thì mang đến tiệm ông Tư đầu ngõ ấy. Sơ mi treo ở phía trên, vớ, thắt lưng ở trong ngăn kéo phía dưới tủ. Mua gạo nhớ mua gạo tám thơm của Thái Lan, anh nhớ vào siêu thị mua nhé, mua bên ngoài anh không thạo người ta bán hàng giả cho đấy. Dì Hai mỗi tuần đều đến dọn dẹp nhà cửa một lần, cuối tháng anh nhớ gửi tiền cho dì ấy. Còn nữa, đồ cũ cứ cho ông Tư đầu ngõ nhé, ông ấy gửi về quê cho bọn trẻ con, chắc chúng nó sẽ vui lắm.

Dạ dày anh không tốt, em đi rồi anh nhớ uống thuốc đều đặn. Thuốc em nhờ người ta mùa từ Quảng Bình, có lẽ cũng đủ dùng nửa năm. Anh ra ngoài thường quên mang theo chìa khóa nhà, em gửi một chùm ở chỗ bảo vệ , lần sau nếu quên thì đến đấy lấy nhé. Buổi sáng đi ra ngoài anh nhớ đóng cửa sổ, mưa tạt vào sẽ làm ướt nhà đấy. Canh cá lóc – món mà anh thích em để ở trong tủ lạnh. Anh về nhớ hâm lại rồi hãy ăn nhé.

Gửi anh, người em yêu nhất."

Những dòng chữ xiêu vẹo nhưng tại sao nó cứ như những viên đạn bắn vào trái tim anh, mỗi viên đều mang theo tấm chân tình xuyên thẳng vào ngực – đau nhói. Anh từ từ đi vào nhà bếp. Mỗi đồ vật ở đây đều lưu giữ dấu tay, hơi thở của cô. Anh chợt nhớ về 20 năm trước, anh làm ở công trường xây dựng dầm mưa dãi nắng. Những ngày tháng bần hàn của cuộc đời đều có cô bên cạnh. Nhớ lại bát canh cá lóc nóng hổi đã sưởi ấm trái tim anh trong những ngày mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, nhớ lại giây phút anh đã từng hứa với lòng mình nhất định sẽ mang lại hạnh phúc suốt đời cho cô. Anh quay người, nhanh chóng khởi động xe.

Nửa tiếng sau, cuối cùng anh cũng tìm thấy cô đang đợi tàu trở về quê. Anh giận dữ nói:

- Em muốn đi đâu? Anh làm việc mệt mỏi cả ngày, về đến nhà ,đến cơm nóng cũng không có mà ăn. Em làm vợ như vậy à? Về nhà với anh ngay.

Anh trông rất hung dữ và thô lỗ.

Đôi mắt cô ướt nhòe, cô đứng lên, ngoan ngoãn theo sau anh đi về nhà. Giọt nước mắt xen lẫn niềm vui..

Cô không biết rằng, lúc này đi trước cô, anh đang dằn lòng cố kìm nén những giọt nước mắt..

Suốt quãng đường từ nhà đến đây, anh thực sự rất sợ, sợ không tìm thấy cô, sợ từ đây sẽ mất cô mãi mãi.

Anh tự trách mình sao lại ngu ngốc đến vậy, hóa ra đánh mất cô ấy cũng giống như anh đánh gãy xương sườn của mình..

Hai mươi năm đồng cam cộng khổ, hai người đã buộc chặt cuộc đời mình vào nhau, mãi mãi không thể tách rời.

Sunday, September 11, 2022

Đạo đức nghề nghiệp

Bác sĩ vội vã vào bệnh viện sau khi nhận một cuộc gọi khẩn cấp. Ông đồng ý tức khắc, thay quần áo và đến thẳng khoa phẫu thuật. Ông nhìn thấy cha của đứa bé đang đi qua đi lại nơi tiền sảnh, đợi bác sĩ. Vừa thấy ông, người cha lớn tiếng:
- Tại sao ông không tức tốc chạy đến hả? Ông không biết là tính mạng của con trai tôi đang gặp nguy hiểm sao? Bộ ông không có tinh thần trách nhiệm à?"
Bác sĩ mĩm cười, đáp:
- Tôi xin lỗi, tôi đã không có mặt ở bệnh viện và không đến được thật nhanh như mong muốn sau khi nhận được cuộc gọi….Và bây giờ, tôi mong là ông hãy bình tĩnh để tôi có thể tiến hành công việc của tôi".
Người cha giận dữ:
- Bình tĩnh ư ? Giá như giờ đây con trai ông đang ở trong phòng này, liệu ông có còn bình tĩnh được không? Nếu như bây giờ con trai ông chết, ông sẽ làm gì đây?"
Bác sĩ lại mĩm cười, đáp:
- Tôi sẽ nói điều mà Job* đã nói trong Kinh Thánh: "Phúc thay hồng ân Chúa, chúng ta đến từ cát bụi và sẽ trở về cát bụi." Các bác sĩ không thể nào làm cho cuộc sống kéo dài. Hãy bắt đầu cầu nguyện cho con ông, chúng ta sẽ cố gắng hết sức trông nhờ ơn Chúa".
Người cha lầm bầm:
- Khuyên người ta mà mình chẳng bận tâm gì thì dễ quá. 
Sau cuộc giải phẫu mất vài giờ, bác sĩ vui vẻ trở ra:
- Tạ ơn Chúa, con trai ông được cứu sống rồi .
Và không chờ người cha đáp lời, vị bác sĩ vừa tiếp tục rảo bước, vừa căn dặn:
- Nếu có thắc mắc gì, ông cứ hỏi cô y tá.
Vài phút sau khi bác sĩ bỏ đi, người cha gặp cô y tá và buông lời chê trách:
- Sao ông ta cao ngạo thế? Ông ta không thể nán lại vài phút để tôi hỏi thăm tình trạng con tôi ra sao à?
Nước mắt đầm đìa trên mặt, cô y tá trả lời:
"Con trai ông ấy mới chết ngày hôm qua trong một tai nạn giao thông. Ông đang dự đám tang thì chúng tôi gọi ông về để giải phẫu cho con trai ông. Rồi vì đã cứu sống được con trai ông, ông ấy phải rời khỏi đây ngay để hoàn tất cho xong lễ tang con trai mình".
BÀI HỌC LUÂN LÝ: Đừng bao giờ vội phê phán ai… bởi vì bạn không bao giờ biết rõ cuộc sống của họ ra sao và họ đang gánh chịu những gì. Xin đừng quên chia sẻ lòng nhân ái cao đẹp này.
*Job: Người chịu đựng nhiều thống khổ nhưng vẫn không mất đức  tin nơi Chúa.

Bùi Công Trường (sưu tầm & chuyển ngữ)

Tuesday, September 6, 2022

CẶP ĐÔI (vừa cặp vừa đôi)

Cặp và đôi là hai chữ riêng biệt để nói về số lượng. Tuy cùng có nghĩa là 2 nhưng cách dùng thì lại khác. Người ta dùng chữ "đôi" khi nói về 2 người hay 2 vật mà có sự gắn bó không thể tách rời ra như đôi vợ chồng, đôi tình nhân, đôi bạn, đôi đũa, đôi giày... Những thứ này gắn bó, bổ túc cho nhau để trở thành một như "mình với ta tuy hai mà một, ta với mình tuy một mà hai". Đôi bạn, đôi vợ chồng mà mất đi một thì đời sẽ là vô nghĩa. Một chiếc đũa, một chiếc giày thì trở thành vô dụng. Hãy nhớ lại tựa đề cuốn tiểu thuyết "Đôi bạn" của Nhất Linh và câu "Miếng trầu cau nên đôi vợ chồng, đôi vợ chồng nghèo..." trong bản nhạc "Tình nghèo" của Phạm Duy.
Chữ "cặp" dùng một cách chung cho những gì có 2 cái mà không nhất thiết cần kết hợp. Ví dụ: cặp vịt, cặp bánh chưng... Ghép chung 2 con vịt, 2 cái bánh hay tách ra từng con vịt, từng cái bánh cũng chỉ thay đổi số lượng mà không thay đổi tính cách. Vì thế, nên lựa chọn hoặc dùng chữ "đôi" hoặc dùng chữ "cặp" cho những điều mình muốn nói. Không thể tham lam dùng cả 2 chữ "cặp đôi" vì như thế, nó có nghĩa là 4 thay vì chỉ muốn nói tới 2 vật. Cho nên hai chữ "cặp đôi"nghe kỳ quặc, chướng tai vô cùng!
(Trích đoạn trong sách "Chuyện dài chữ nghĩa"của Đỗ văn Phúc)