Sunday, July 17, 2022

TUỔI XẾ CHIỀU

Tác giả: Nguyễn Ngọc Duy

Rồi ai cũng phải về với cát bụi, có ai sống mãi trên nhân thế này đâu. Và thời gian càng ngày càng ngắn lại, sức khỏe càng ngày càng yếu đi. 

Sao không bắt tay làm ngay những điều mình mong ước, sao không đi đến ngay những nơi mà ta thích thú, sao không sắm ngay những vật mà ta từng mơ tưởng khi trong túi vẫn đủ tiền. 

Sao không chào mọi người bằng cái vẫy tay, bằng một nụ cười bởi nhiều khi đó là lần đầu tiên ta gặp họ nhưng có thể cũng là lần cuối cùng bởi không còn duyên gặp lại, 

Tuổi già nên tạo cho mình một đam mê sáng tạo: chụp hình, vẽ tranh, nặn tượng, làm gốm, làm vườn, trồng cây, viết nhạc, làm thơ, đi đây đi đó…tất cả trở thành gia vị cho cuộc sống mà thời trẻ bận rộn với manh áo, miếng cơm, lo âu  cuộc sống ta không thực hiện được. Gắng đọc sách, đọc báo, vào mạng, viết mail để rèn luyện trí nhớ. Sống lâu mà chẳng nhớ gì, chẳng biết gì đang xảy ra cũng phí một quãng đời.

Đoạn đường trước mặt của mọi người ngày càng ngắn lại, sao không thể tha thứ, bao dung cho nhau những tỵ hiềm, những đụng chạm của một thuở. Sao không siết tay nhau khi còn sống.Sao không kiếm miếng ngon để thưởng thức hương vị của cuộc đời khi túi còn đủ tiền để trả cho món ăn ngon, đã đến lúc không nên hà tiện, keo kiệt để làm khổ thân mình, bởi khi ta mất đi mà vẫn còn tiền cũng là điều bất hạnh. 

Nếu con cháu ngoan hiền thành đạt, có tình cảm với ta, có chăm sóc, thăm hỏi ta cũng là điều hạnh phúc. Bằng không, nếu chúng quên tình cảm gia đình, thì cũng đừng lấy điều đó làm buồn mà thất vọng. 

Con cái muốn đi theo con đường nào, chọn ngành nghề gì, yêu ai và muốn lập gia đình với ai, ta chỉ nên khuyên nhủ, định hướng, không nên bắt chúng phải theo ý ta, sống vì ta. Bởi chúng có cuộc đời riêng của chúng và chúng ta chắc chắn sẽ không  sống mãi với chúng nên phải để chúng quyết định đời mình.
 
Cũng không nên quá tin tưởng vào con cái mà giao hết số tiền dành dụm suốt cuộc đời cho chúng. Vì đó là mở đầu cho những  bất hạnh mà ta phải chịu đựng sau này. Nếu khi đến tuổi mà cứ ôm khư khư các cháu, ta đã phí phạm thời gian còn lại ngắn ngủi của mình. 

Người biết lo xa là khi tuổi trung niên đã chuẩn bị cho tuổi già, chuẩn bị để khỏi lệ thuộc vào con cái về vật chất, được như thế những ngày của tuổi già không phải trông mong vào những đồng tiền chu cấp của các con, được thoải mái và tự do trong sinh hoạt. 

Người ta bảo tuổi già buồn, nhưng thật ra nếu biết cách sống và có sức khỏe, tuổi già là tuổi vui. Đó là tuổi đã làm xong những phận sự, chẳng còn nhiều trách nhiệm với cuộc đời, mọi lo toan cũng chẳng còn mấy chút. Giàu cũng giàu rồi, nghèo cũng nghèo rồi, chẳng còn sức lực và thời gian để thay đổi số mệnh. 

Đau khổ, lo âu hay hạnh phúc, hoan hỉ đều do tâm ta mà ra. Cuối con đường của cuộc sống, an lạc, an nhiên mà đi, chăm sóc bản thân, chấp nhận cái đích cuối cùng của loài người, không âu lo, chẳng sợ hãi cái chết, hãy xem cuộc đời chẳng có gì là quan trọng nữa và tận hưởng nó đến giây phút cuối cùng, âu đó chính là con đường  hạnh phúc.

Nguyễn Ngọc Duy
11/05/2021

Saturday, July 16, 2022

Chữ "LÀM Của Người Phụ Nữ

Tác giả: Huỳnh Công Toàn 
Tình cờ đọc trên mạng tôi thấy người ta "bôi bác" đàn ông. Họ nói cuộc đời người đàn ông gắn liền với chữ "ĂN".
Đại loại như là:
Khi còn nhỏ thì "ăn học". Xin tiền ba mẹ mua quà không được thì "ăn vạ".
Lớn chút nữa thì "ăn chơi", "ăn mặc", "ăn diện" để tán tỉnh các cô.
Lỡ "ăn nói bậy bạ" thì "ăn bạt tai".
Rồi thì "ăn hỏi", "ăn cưới", "ăn đời ở kiếp".
Khi vợ sắp sinh đành phải "ăn chay". Sau khi vợ sinh lại phải "ăn kiêng".
Khi bắt đầu chán (vợ) đâm ra "ăn vụng". "ăn gian nói dối". Nói với vợ là đi "ăn cơm khách" nhưng thực ra là đi "ăn bánh trả tiền". Vợ mà biết được cho "ăn gậy", đuổi ra khỏi nhà đi "ăn mày".
Vân vân và vân vân…
Nghe mà tức anh ách!
Nhưng gẫm ra cũng đúng, mặc dù không đúng với tất cả mọi người. Trên đời cũng có nhiều đàn ông hiền lành, lo cho vợ con, có đồng nào đưa cho vợ đồng đó, vợ cho gì ăn nấy, không than vãn một câu như… tác giả bài viết này chẳng hạn.
Nhưng nghe người ta bôi bác đàn ông tôi cũng thấy tức, càng nghĩ càng tức, tức anh ách. Dự định "ăn miếng trả miếng" tôi cũng cố nghĩ xem đàn bà "ăn" gì!!! Nghĩ mãi, tôi thấy phụ nữ chẳng thích hợp với chữ "ăn" tí ti nào cả, có chăng chỉ là "ăn hàng" nhưng chẳng bằng một chút của đàn ông "ăn nhậu".
Vậy cuộc đời người phụ nữ gắn với chữ gì? Suy nghĩ đúng hai ngày ba đêm, lục hết sách vở tôi thấy chẳng có ai nói phụ nữ hợp với chữ gì. Các nhà hiền triết Đông Tây Kim Cổ thường bốc phụ nữ lên tận mây xanh. Tỷ như:
- "Trên đời này chỉ có hai cái đẹp: phụ nữ và hoa hồng".
-  "Phụ nữ được tạo dựng nên để làm dịu sự hung hãn trong tính cách của người đàn ông".
- " Rung cảm, yêu, chịu đau khổ, hy sinh: những chữ này mãi mãi dệt nên trang đời của phụ nữ".
Nghe mà phát rét!

* * *

Một đêm phiền muộn (vì chưa nghĩ ra chữ thích hợp với người phụ nữ, "trả thù" cho cái việc bị nói "ham ăn"), tôi phát hiện ra rằng cuộc đời người phụ nữ gắn liền với chữ… "Làm".
Làm thì cũng có ba bảy đường làm, làm theo kiểu "nói điều hay làm việc tốt", "làm đẹp" hay đơn giản chỉ là "làm việc". Nhưng cũng có làm theo kiểu "làm bậy làm bạ", "làm hung làm dữ" vân vân và vân vân…
Khác với chữ "ăn" hàm ý nhiều hư hỏng, chữ "làm" của người phụ nữ đa số là tuyệt vời. Không lẽ bạn chưa một lần thấy hạnh phúc bởi chữ "làm" của người phụ nữ của bạn hay sao!?. Bởi thế thay vì tìm cách lên án phụ nữ, "trả thù" cho cái chữ "ăn" đáng ghét trên, tôi lại "trở giáo quy hàng" viết bài này ca ngợi phụ nữ.

* * *

Lúc còn nằm nôi, người-phụ-nữ-tương-lai thường biểu diễn "làm xấu" mang lại tiếng cười hạnh phúc cho cả gia đình. "Con làm xấu đi!" thế là đứa bé chun mũi, nhắm mắt… đúng là .. xấu thật. Cái trò chơi làm xấu này tiêu tốn không ít thời gian và tiếng cười của nhiều gia đình. Có điều lạ là trò chơi này chỉ có ở bé gái. Bạn có bao giờ thấy bé trai chơi trò "làm xấu" chưa?
Lớn hơn một chút khi đi mẫu giáo, lớp một, lớp hai, là "làm nũng", con gái ở tuổi này làm nũng thì không ai bằng, lòng mình dịu lại, đang bực bội cũng phải chìu, phải không bạn. Mà cũng như làm xấu, làm nũng chỉ có ở bé gái thôi, bé trai mà làm nũng thì…không giống ai!
Nhưng cũng cô bé hay làm nũng này, nếu không vừa ý sẽ "làm nung làm nẫy", con gái làm nung làm nẫy thì đúng " trời sợ", "làm khó" cho bố mẹ. Khó nhưng cũng cố chìu thôi bạn ạ, có con gái khổ như vậy đó!
Mời ba mười bốn tuổi con gái đã biết "làm điệu", "làm duyên làm dáng", khiến không ít chàng trai mới lớn phải ngẩn ngơ.
Lớn hơn chút nữa, khi có người để ý thì các cô thường "làm cao", ra cái vẻ "Ta đây lo học là chính, nhà người liệu mà tránh xa nơi khác".
Thân hơn một chút, rủ đi chơi buổi đầu thì các cô lại "làm khó làm dễ" để "làm khổ" cánh đàn ông.
Khi đã đến tuổi lập gia đình, mọi việc đều thuận lợi, chàng trai ngỏ lời cầu hôn thì thường bị các cô "làm lơ". Nhưng khi thấy chàng trai lơ không nhắc đến nữa thì các cô lại nhất đình đòi "làm thiệt".
Thế là "làm lễ hỏi", "làm lễ cưới". Cô gái ngày xưa lên xe hoa về nhà chồng để "làm vợ", "làm dâu" và sau này là "làm mẹ".
Ngày xưa con gái đi làm dâu thường bị nhiều điều ấm ức, các bà mẹ chồng, có lẽ cảm thấy tình cảm đứa con trai dành cho mình bị san sẻ cho người khác nên thường quay sang "làm hung làm dữ" với cô con dâu mới, bởi thế mới này sinh nhiều bi kịch của làm dâu.
      "Thật thà cũng thể lái trâu
 Thương nhau cũng thể nàng dâu, mẹ chồng".
Câu ca dao đó đã nói lên phần nào quan hệ không mấy tốt đẹp giữa nàng dâu mẹ chồng. Nhưng dù khổ cực, ấm ức bao nhiều nàng dâu cũng chấp nhận và luôn hiếu thảo với mẹ chồng:
      Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong
Chắt chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em
(Xuân Quỳnh)
Có một chữ làm, đúng với nghĩa đen: "làm lụng", "làm việc" thì người phụ nữ cũng không thua nam giới, có khi lại còn hơn: 
"Có chồng gánh vác giang san nhà chồng".
Khi gia đình gặp khó khăn, người phụ nữ sẳn sàng:
     "Quanh năm buôn bán ở mom sông
Nuôi đủ năm con với một chồng
Lặng lội thân cò khi quảng vắng
Eo sèo mặt nước buổi đò đông".
(Trần Tế Xương)
Công việc nhà, những công việc không tên cũng đều phải nhờ tay người phụ nữ: làm tiệc, làm bếp, làm cơm, làm rau, làm gà, làm vịt…
Cả núi công việc phải làm để lo cho chồng và gia đình chồng nhưng người phụ nữ vẫn không quên thiên chức của mình, đó là "làm mẹ".
Kể từ khi hình thành trong bụng mẹ, đến khi đủ hình hài, chín tháng cưu mang, mẹ đã hy sinh siết bao. Rồi khi vượt cạn mẹ có thể hy sinh cả mạng sống của mình để con ra đời lành lặn.
     "Đàn ông đi biển có đôi
Đàn bà đi biển mồ côi một mình".
(Ca dao)
Rồi khi nuôi con:  
"Mẹ nuôi con biển hồ lai láng."  (Ca dao)
……..
"Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn."  
(Ca dao)
"Một đời vốn liếng mẹ trao.
Cho con tất cả, mẹ nào giữ riêng."
(Ca dao)
Hai từ "làm mẹ" hàm chứa biết bao điều cao quý, thiên liêng: đó là suốt đời hy sinh, che chở, nuôi dưỡng, dạy dỗ con nên người, mẹ có thể hy sinh tất cả để con được hạnh phúc.
Khi con khôn lớn, thành gia thất, người phụ nữ bây giờ lại "làm mẹ chồng", "làm mẹ vợ".
Rồi ngày cháu ra đời, người phụ nữ đó bây giờ được lên chức: "làm bà nội", "làm bà ngoại". Bà nội hay bà ngoại lại một lần nữa như làm mẹ, cũng thức suốt đêm, canh cho con, cho cháu ngủ, cũng bế bồng, ầu ơ ru cháu bằng tất cả tình thương.
Nhiều năm trôi qua, nhiều thế hệ tiếp nối, người phụ nữ của ngày xưa có khi "làm bà Tổ" của một dòng họ.

* * * 
Còn một chữ làm nữa mà tôi chưa nhắc đến trong phần trên, chữ làm khiến cho người phụ nữ đã đẹp lại càng đẹp hơn, đó là "làm đẹp". Làm đẹp có lẽ được sinh ra cùng một lần với người phụ nữ.
Nhiều người đàn ông trên thế gian này (may mắn là số đó không nhiều) lên án phụ nữ về chuyện quá chăm chút làm đẹp. Có bao giờ bạn thấy người phụ nữ làm đẹp và đứng trước gương soi suốt ngày để ngắm mình không? chắc chắn là không. Người phụ nữ làm đẹp không phải cho họ mà là để cho đời, cho chúng ta đó hỡi những người đàn ông khờ khạo! Vậy thì vì lẽ gì mà chúng ta lại lên án phụ nữ làm đẹp?
Để làm đẹp, người phụ nữ lại có hàng trăm việc phải làm: làm đầu (làm tóc), làm móng tay, làm móng chân, làm trắng da, làm môi, làm mắt, làm lông mày, làm lông mi và hàng tá cái làm khác.
Làm xấu, làm nũng, làm nung làm nẫy, làm duyên làm dáng, làm điệu, làm cao, làm lơ, làm dâu, làm vợ, làm mẹ, làm đẹp…Từ thủa trong nôi cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, cuộc đời người phụ nữ luôn gắn với chữ "Làm".

HCT (2012)


Monday, July 11, 2022

BF là gì?

Một chàng trai nọ nói với một cô gái :
– Chúng ta là BF!
Cô gái hỏi : – BF là gì?
– Nghĩa là Best Friend ( bạn tốt nhất )
Sau này khi họ hẹn hò, chàng trai lại nói với cô gái :
– Anh là BF của em !
Cô lại nhẹ nhàng hỏi : – BF là gì?
Chàng trai đáp : – Là Boy Friend đấy ! ( bạn trai )
Nhiều năm sau khi họ cưới nhau, rồi sinh những đứa con đáng yêu anh lại dịu dàng nói :
– Anh là BF của em !
Cô gái vẫn dịu dàng đáp lại : – BF là gì?
Chàng trai nhìn lũ con của mình rồi nhìn người vợ, hạnh phúc nói:
-Là Babie's Father ( bố của các con )
Khi những đứa con lớn dần, chàng trai lại nói :
– Chúng mình là BF.
Cô vợ tươi cười hỏi : – BF gì nữa đây anh ?
– Beautiful Family ! ( gia đình hạnh phúc )
Một ngày, có đôi vợ chồng già cùng ngắm hoàng hôn, ông lão nói với vợ mình :
– Bà nó à, tôi là BF của bà đấy !
Bà lão cười với những nếp nhăn trên mặt:
– BF là gì hả ông?
Ông lão mỉm cười thật hạnh phúc và trả lời một cách thần bí :
– Là Be Forever ! ( mãi mãi thuộc về nhau )
Khi ông lão hấp hối, ông vẫn nói :
– Tôi BF bà nha.
Bà lão trả lời với những giọt nước mắt đang lăn trên má : – BF là gì vậy ông?
Ông lão đáp : – Là Bye Forever! ( tạm biệt mãi mãi )
Rồi ông nhắm mắt. Vài ngày sau, bà lão cũng ra đi, trước khi nhắm mắt bà nói nhỏ bên mộ ông lão :
– BF nha ông ( Beside Forever – Bên nhau mãi mãi ) ***BF không chỉ có nghĩa best friend đâu thôi, mà nó còn có ý nghĩa khác nữa…

Tuesday, June 21, 2022

TẦM QUAN TRỌNG CỦA TIỀN 💰

1. Tiền, không mua được quan hệ??? Nhưng tất cả các mối quan hệ đều cần đến tiền.
2. Tiền, không mua được hạnh phúc, nhưng chẳng có hạnh phúc nào mà không cần đến tiền.
3. Tiền không quan trọng ??? nhưng tất cả những thứ quan trọng đều cần đến tiền.
4. Tiền, không mua được thời gian, nhưng tiết kiệm được thời gian.
Đứa đi xe đạp, cố gắng thế nào đi nữa, cũng không nhanh bằng thằng ngồi phi cơ.
5. Không có hạnh phúc nào duy trì được mãi nếu không có tiền.
6. Tiền không mua được sức khỏe, nhưng mua được tất cả phương pháp chữa bệnh tốt nhất.
7. Tiền không giải quyết được vấn đề, nhưng có thể gói gọn vấn đề một cách ngắn nhất có thể.
8. Nhà lá hay nhà lầu, quan trọng vui vẻ sống với nhau.
Nhưng mà phong ba bão tố, sấm chớp mưa giăng, nhà lá luôn là kẻ bị gánh chịu.
9. Có tiền chưa chắc hạnh phúc??? Nhưng cũng không ai nói không tiền sẽ hạnh phúc.
Có tiền thì sẽ đảm bảo được cuộc sống khốn khó, hạnh phúc.
Không tiền thì vừa khốn khó vừa không đảm bảo được hạnh phúc.
10. Tiền, cũng không có vai trò gì quan trọng. Chỉ là, có tiền có quyền lựa chọn cuộc sống.
11. Tiền không mua được tình yêu, nhưng muốn có tình yêu thì phải có tiền.
Không ai trên đời dũng cảm để bên nhau mà không có tiền. Hôn nhân đổ vỡ cũng chủ yếu xuất phát từ "TIỀN".
12. Tiền, không mua được đam mê nhưng không ai làm việc vì đam mê mà không cần tiền.
13. Tiền, không phải tất cả nhưng tất cả đều cần đến tiền.
Tiền không phải tất cả nhưng không có tiền thì vất vả, thế thôi.

Sưu tầm...phào !! 😜 .

Sunday, June 5, 2022

Ở ĐỜI ĐỪNG SO SÁNH AI GIÀU, AI NGHÈO HƠN AI!

Trong cuộc sống không nên so sánh, một người lái chiếc xe Mercedes-Benz giá 4 tỷ, nhưng họ có thể vay ngân hàng tới 20 tỷ, cuộc sống của họ thực sự đang rất khốn đốn. Một người đi chiếc xe Volkswagen 500 triệu, nhưng họ có thể đang nợ ngân hàng tới 2 tỷ đồng, cũng đang ở trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng.

Một người đi chiếc xe đạp điện 6 triệu, nhưng họ vẫn có 60 triệu gửi ngân hàng. Họ sống một cuộc sống an nhàn.

Lúc 3 người gặp nhau ở trên đường, người đi xe đạp điện ngưỡng mộ người lái xe Volkswagen, người lái xe Volkswagen ngưỡng mộ người lái xe Mercedes-Benz, người lái xe Mercedes-Benz lại mong muốn có được cuộc sống như người đi xe đạp điện.

Đây chính là thực tại trong xã hội, ai cũng có thể trở thành nô lệ của đồng tiền, nô lệ của cuộc sống!

Mèo thích ăn cá, nhưng mèo lại không biết bơi. Cá thích ăn giun, nhưng cá lại không thể lên bờ. Thượng đế mang đến cho bạn rất nhiều thứ hấp dẫn, nhưng lại không cho bạn dễ dàng đạt được nó.

Nhưng, cũng không thể cứ đổ máu thì kêu đau, sợ tối thì bật điện, nhớ nhung thì liên lạc, ngày hôm nay với bạn là chuyện lớn, nhưng có thể ngày hôm sau lại là chuyện nhỏ. Cuộc đời giống như cây bồ công anh, nhìn có vẻ tự do, nhưng kỳ thực lại là thân bất do kỷ.

Có những chuyện không phải là không thèm lưu tâm, mà là có lưu tâm cũng chẳng làm được gì. Chỉ biết dốc toàn lực của mình để ứng phó là được, cuộc đời không có nếu, chỉ có hậu quả và kết quả …

Đời là bể khổ, bây giờ bạn không khổ, sau này sẽ càng khổ

Vạn sự tương sinh tương khắc, không có lên thì không có xuống, không có thấp thì không có cao, không có đắng thì không có ngọt.

Chỉ khi biết thế nào là mệt mỏi, thì mới cảm nhận được thế nào là an nhàn; nếm qua cay đắng thì mới biết thế nào là ngọt bùi. Nhân lúc đang còn trẻ, dũng cảm bước đi, nghênh đón phong sương gió mưa, tôi luyện bản thân, có thể độ lượng, có thể nhìn xa trông rộng, thì hạnh phúc mới đến.

Trên thế giới này ngoại trừ bạn ra, thì không có ai có thể thực sự giúp đỡ bạn, nếu có giúp thì cũng chỉ là tạm thời. Rất nhiều người đã từng nếm thử “trứng luộc trong nước trà”, vỏ trứng nứt càng nhiều, thì trứng ăn càng ngon miệng. Tương tự như vậy, trong cuộc sống trải nhiệm càng nhiều, trắc trở càng nhiều thì sẽ càng có hương vị.

Khổ có thể giúp một người trưởng thành

Trứng gà bị vỡ do tác động từ bên ngoài là đồ ăn, bị vỡ do tác động từ bên trong thì chính là sinh mệnh. Cuộc sống cũng vậy, làm vỡ từ bên ngoài là áp lực, làm vỡ từ bên trong chính là trưởng thành.

Nếu bạn chờ người khác làm vỡ bạn từ bên ngoài, thì nhất định bạn sẽ là món ăn của người khác; nếu bạn có thể đánh vỡ chính mình từ bên trong, như vậy bạn sẽ thấy rằng mình đã thực sự trưởng thành, cũng giống như là được tái sinh.

Nhìn thấy một con bướm đang giãy giụa muốn thoát ra khỏi cái kén, có người hảo tâm giúp nó thoát ra. Nhưng không ngờ rằng, sau khi con bướm thoát ra ngoài, nó lại không thể duỗi đôi cánh ra được, và cuối cùng thiệt mạng.

Giãy giụa chính là điều con bướm cần làm để trưởng thành, lúc đó bạn giúp nó thoải mái, nhưng sau này nó sẽ không có đủ sức mạnh để đối mặt với những thử thách sẽ phải gặp trong cuộc đời.

Nếu bạn muốn hóa thân thành con bướm, thì bạn phải chịu đựng được nỗi khổ của quá trình giãy giụa ở trong kén, vậy thì mới có thể dang cánh bay cao được.

Trong cả cuộc đời, bạn phải tôn trọng bao nhiêu người, thì sẽ có bấy nhiêu người tôn trọng bạn.

Bạn tin tưởng bao nhiêu người thì sẽ có bấy nhiêu người tin tưởng bạn.

Bạn có thể giúp bao nhiêu người thành công, thì sẽ có bấy nhiêu người giúp bạn thành công!

Trên thế giới này, người giàu có nhất, thường là người vấp ngã nhiều nhất. Người có thể thành công là người mỗi lần vấp ngã, không chỉ có thể đứng dậy, mà vẫn có thể kiên trì tiếp tục bước đi...

Sưu tầm

Thơ Vĩnh Nam: VIẾT CHO TUỔI 60

Thế là vào tuổi sáu mươi
Không còn "năm mấy" nữa rồi, ta ơi!
Vòng quay đã đủ luân hồi
Can chi gặp lại, cuộc đời sang trang
Sáu mươi năm, thật nhẹ nhàng
Giờ như chiếc lá khẽ khàng đón thu
Sợ chi giông gió, mây mù
Sá gì cạm bẫy, đòn thù, tiếng oan…
Đã thu là phải thu vàng
Du dương khúc hát, mênh mang câu hò
Chẳng màng tính toán so đo
Tiền tài danh lợi chi cho mệt đầu!
Cái thời oanh liệt còn đâu
Để mà tham vọng, mưu cầu này kia?
Bình yên một cõi đi về
Thảnh thơi trong dạ, đề huề trong tâm
Bao năm tận hiến lặng thầm
Bây giờ là lúc thương thân mình rồi
Sức còn chỉ bấy nhiêu thôi
Ráng mà gìn giữ, kẻo người cười chê
Bao năm nén chặt đam mê
Chỉ vì gánh nặng bề bề áo cơm
Bây giờ đã rảnh rang hơn
Hãy làm những việc mình còn thấy yêu
Yoga, tản bộ mỗi chiều
Cà phê mỗi sáng, đều đều ghé "Phây"
Chăm rau, lan huệ mỗi ngày
Lúc tỉnh thăm cháu, khi say thăm "Nàng"
Hồn thơ cứ việc mơ màng
Bóng hồng, bóng đá… rộn ràng suốt đêm
Ta ơi, cứ việc điền thêm
Niềm vui cả tá, muộn phiền còn đâu?
Đã nghe sương phủ mái đầu
Sáu mươi trẻ thế, bao lâu thì già?


Tác giả: Vĩnh Nam

Thursday, May 12, 2022

CHIẾC XE HƠI MÀU ĐỎ

Trong chiến tranh, có nhiều chuyện lạ lùng đến khó tin, và đây là câu chuyện được kể lại hôm qua từ một cư dân Kyiv.
Khi rời hầm tránh bom, tôi nhìn thấy ngay một chiếc ô tô màu đỏ còn gắn chìa khóa gần cửa hàng đang bốc cháy. Tôi quan sát nó suốt hai tiếng, nhưng không thấy chủ nhân chiếc xe xuất hiện – gia đình tôi không thể đợi quá lâu…
Tôi quyết định trộm chiếc xe, khẩn cấp đưa gia đình mình đến Vinnitsa, nơi có nhà của họ hàng để lánh khỏi làn lửa bom đạn.
Sau đó, tôi tìm thấy một số điện thoại trong ngăn đựng găng tay nên lập tức gọi vào số ấy với hy vọng gặp được chủ nhân của chiếc xe.
"Tôi vô cùng xin lỗi vì đã lấy trộm xe hơi của ông. Chiếc xe đã cứu gia đình tôi!"
"Ôi, tốt quá! Bạn hãy thôi lo lắng đi nhé. Tôi có những bốn chiếc xe hơi, chiếc Jeep đã đưa gia đình tôi khỏi Kyiv.
Trước khi thoát đi, tôi kịp đổ đầy xăng cho ba chiếc còn lại, để ở những nơi khác nhau với chìa khóa gắn sẵn trong ổ khoá  và số điện thoại liên lạc trong ngăn đựng găng tay.
Cám ơn Chúa lòng lành, như vậy là tôi đã nhận được đủ cuộc gọi lại từ tất cả các xe, rằng gia đình các bạn đều bình yên – hẹn gặp lại mọi người. Bảo trọng bạn nhé!"
Vẫn còn đó nhiều lắm lòng tốt trên đời này. Và trong số đó là từ những con người của đất nước Ukraine anh hùng!

Jen Dang kể lại.